HÃNG PHIM TRẺ


 

"Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" mang lại nhiều cảm xúc

(Hãng Phim Trẻ)- Đã lâu lắm rồi, gần chục năm sau Áo Lụa Hà Đông của Phước Sang, 5 năm sau Cánh Đồng Bất Tận của Nguyễn Phan Quang Bình, tôi mới được xem một bộ phim nghệ thuật có khả năng hút vé như thế. Không cần biết bạn xem rạp nào, giá vé đắt hay rẻ, từng tấm vé bạn mua cho bộ phim này, đúng là một tấm vé đưa bạn lên chuyến tàu về với tuổi thơ.

Phim có lối kể chuyện rất bình dị đúng kiểu Nguyễn Nhật Ánh, không giống với bất cứ phim nào của Victor Vũ trước đó. Nhưng thói quen "dọa ma" khán giả của ông vẫn khó bỏ được. Ngoài ra vẫn thấy những yếu tố quen thuộc của phim Victor Vũ: nhạc phim hoàn hảo với Chris Wong, góc máy đầy tinh tế của Nguyễn K-Linh, bối cảnh đậm chất thơ, những cú slow motion vô cùng chuyên nghiệp...

 Một cảm giác đẹp đến nao lòng, một khung cảnh làng quê quá đỗi thanh bình hiện lên và nhẹ nhàng ru lòng người về với những miền kí ức xa xôi. Đó là những câu chuyện cổ tích, những niềm vui, khao khát tuổi nhỏ hay tái hiện lại cả những tháng ngày cơ cực... thế nhưng, trên hết ta thấy được tình anh em sâu đậm - những thứ tình cảm dung dị, trong sáng buổi đầu, dẫu là niềm vui hay nước mắt... và để ta yêu lắm, nhớ lắm về tuổi thơ.

Phim của Victor Vũ luôn hội đủ những yếu tố chuyên nghiệp nhất mà phim Việt Nam có thể, và với sự hợp tác chưa từng có giữa phim nhà nước với ekip tư nhân chuyên nghiệp thay cho các ông già làm đạo diễn và ekip nhà nước quen làm phim đắp chiếu, Cục Điện Ảnh đã có một thương vụ khôn ngoan hiếm thấy.

90 phút phim đem lại cho độc giả hàng loạt những cảm xúc: bật cười vì sự ngô nghê của đám trẻ, xao xuyến với bản violon Thằng Cuội trải dài suốt phim, bồi hồi với những trò giải trí của tuổi thơ, sửng sốt trước vẻ nên thơ không thể tin nổi ở Phú Yên, sốc cùng với những cú sốc của những đứa trẻ, bùi ngùi đến muốn khóc với những giọt nước mắt của 3 đứa nhóc, day dứt với mối tình con nít khó bày tỏ.... Suy cho cùng, làm phim nghệ thuật để làm gì nếu cuối cùng vẫn không chạm nổi vào cảm xúc của người xem?

Nhưng không phải phim không có sạn. 90 phút dường như là quá ít để đi sâu hơn vào từng câu chuyện nhỏ trong phim. Kết phim khá hụt và hời hợt không theo được mạch cảm xúc đã tạo ra từ đầu đến gần cuối phim. Hình ảnh hoa vàng trên cỏ xanh hoàn toàn có thể được tận dụng nhiều hơn thay vì chỉ tập trung xuất hiện về cuối phim, làm nền cho sự hồi phục của đứa nhóc. Là hình ảnh mang tính biểu tượng xuyên suốt của phim, song hoa vàng trên cỏ xanh chưa được khai thác hết mức.

Đã rất lâu rồi, một bộ phim của Việt Nam mới làm cho tôi có nhiều cảm xúc đến như vậy. Hãy đến rạp xem và lắng đọng lòng mình, biết đâu bạn cũng sẽ tìm thấy được tuổi thơ của bạn đâu đó trở về, giống như tôi.

Trần Châu

Chia sẻ với bạn bè