HÃNG PHIM TRẺ


 

PHÓNG SỰ "TÔI LÀ ĐIỀU DƯỠNG VIÊN"

(Hãng Phim Trẻ) - Phóng sự "TÔI LÀ ĐIỀU DƯỠNG VIÊN" - Chị Đoàn Thị Kim Liên- Điều dưỡng Trưởng khoa hồi sức tích cực -Bệnh viện Nhi đồng tỉnh Đồng Nai.
Muốn điều trị thành công, bệnh nhân cần được chăm sóc, giám sát về chế độ dinh dưỡng, tuân thủ nghiêm ngặt phác đồ điều trị của bác sĩ. Tuy vậy, do đặc thù công việc của người thầy thuốc dù có giỏi đến mấy cũng không thể “đơn thân độc mã” làm việc mà không có sự trợ giúp đắc lực của đội ngũ Điều Dưỡng viên –– những người trực tiếp chăm sóc, phục vụ và túc trực bên cạnh bệnh nhân.
 
 
Trong suy nghĩ của nhiều người, nghề điều dưỡng tưởng chừng là một nghề nhẹ nhàng, không phải dãi nắng dầm mưa nhưng đâu ai biết được tiếp xúc, theo dõi, phục vụ bệnh nhân là những thử thách không hề đơn giản. Người ta thường mặc định điều dưỡng chính là cái bóng của bác sĩ mà đôi khi quên mất những hi sinh thầm lặng nhưng vô cùng thiết thực của những điều dưỡng viên – Đó là những chia sẻ của cô Đoàn Thị Kim Liên – Điều dưỡng trưởng Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc của bệnh viện Nhi Đồng Nai – một tấm gương nhiệt huyết, tràn đầy lòng yêu thương dù đã hơn ba mươi năm tuổi nghề vẫn vẹn nguyên như thời son trẻ.
 
 
Năm 1986, sau tốt nghiệp y sĩ đa khoa tại trường Trung học Y tế Đồng Nai, cô Liên được nhận về Bệnh viện Nhi Đồng Nai và gắn bó với cơ sở y tế này đến nay. Cô đã được tín nhiệm giữ chức vụ điều dưỡng trưởng khoa khi tuổi đời, tuổi nghề còn rất trẻ, 27 tuổi đời và 5 năm tuổi nghề. Suốt 26 năm với cương vị là điều dưỡng trưởng khoa Hồi sức cấp cứu, rồi Khoa Hồi sức tích cực – chống độc, đều là tuyến “đầu sóng ngọn gió” của bệnh viện, quả thực sẽ rất khó mà trụ nổi, nếu thiếu lòng yêu nghề và tình yêu thương bệnh nhân.
 
Cô là một trong 29 bác sĩ, dược sĩ, điều dưỡng trong tỉnh Đồng Nai được nhận danh hiệu "Thầy thuốc ưu tú" vào năm 2017. Mặc dù đã đạt được những thành tựu đáng kể trong sự nghiệp nhưng cô chưa bao giờ ngừng học hỏi, nâng cao nghiệp vụ. Sau khi hoàn thành khóa cao đẳng điều dưỡng tại Trường Cao đẳng Y tế Đồng Nai năm 2011, cô tiếp tục đạt cử nhân điều dưỡng tại Đại học Quốc tế Hồng Bàng năm 2014, tham gia lớp Quản lý điều dưỡng năm 1996, lớp Quản lý bệnh viện năm 2015 và nhiều bằng cấp chuyên môn khác. Sau đó cô thường xuyên mở những buổi học, những buổi họp chuyên môn để đào tạo và truyền đạt cho các điều dưỡng trẻ thực hiện các kỹ thuật cao trong chăm sóc. 
 
Cô Liên tâm sự : “Làm điều dưỡng giống như làm dâu trăm họ”, công việc gần như là chăm sóc toàn diện, kéo theo áp lực công việc cũng nhiều hơn. Buổi sáng, các điều dưỡng viên sẽ đều đặn chăm sóc người bệnh từ vệ sinh răng miệng, cho ăn, thay bỉm, hút đờm... đồng thời phải liên tục theo dõi diễn biến bệnh mà gần như không có sự hỗ trợ của người nhà. Song song với chuyên môn cao, họ phải là người hiểu rõ bệnh nhân nhất, phải tập trung để kịp thời ứng phó, xử trí khi người bệnh có dấu hiệu bất thường. Họ còn phải nắm rõ tên thuốc, liều lượng, tác dụng phụ để tư vấn cho người bệnh và gia đình.
“Ai cũng mong đến ngày nghỉ nhưng tréo nghoe là ngày nghỉ lại là những ngày công việc nhiều và bận rộn hơn cả” – Biết được điều đó nên bản thân cô Liên cũng rất linh động khi phân bổ kế hoạch làm việc để vừa bảo đảm sức khỏe của những điều dưỡng trong khoa, vừa xử lý hợp lý và kịp thời nếu số lượng bệnh nhân tăng cao hoặc có xảy ra biến chứng bất thường.
Với đội ngũ bác sĩ và điều dưỡng cùng làm việc hăng say bằng cái tâm cái tầm, không khó hiểu khi Khoa HSTC – CĐ đã tạo ra được nhiều điều kỳ diệu, nhiều ca bệnh nặng biến chứng tưởng không qua khỏi đã được cứu sống. Thế mới thấy sự nỗ lực cứu sống bệnh nhân của các bác sĩ, điều dưỡng của Khoa rất lớn và công việc của họ rất áp lực vì trẻ bị biến chứng nặng, sống – chết khó lường trước.

Để có thể khoác lên mình chiếc áo điều dưỡng và gánh trên vai sứ mệnh chăm sóc, bảo vệ sức khỏe bệnh nhân thì người điều dưỡng viên nói chung, và những điều dưỡng của BV Nhi Đồng Nai nói riêng, đã phải đánh đổi bằng rất nhiều thứ - thanh xuân, tuổi trẻ, thời gian. Những đêm thức trắng, những ngày miệt mài trên giảng đường, sáng vào ca, chiều học bổ sung lý thuyết, tối lại phải trực, con đường khẳng định là vô cùng gian nan, nếu thiếu cố gắng và ý chí, quyết tâm thì không thể nào chữa bệnh, cứu người, không hoàn thành tốt sứ mệnh mà bệnh nhân và người nhà tin tưởng giao phó.

“Áo trắng tinh khôi

Chúng tôi mang cho đời những niềm vui

Những hy vọng về sự sống và tình yêu con người

Nơi đây niềm tin rực cháy…”

 

Chia sẻ với bạn bè